
- Bài viết của Nguyễn Siêu (sinh năm 1995) hiện là sinh viên năm 3 ngành Truyền thông và Điện ảnh ĐH Vassar, New York (Mỹ) bàn về cuộc thi Hoa hậu hoàn vũ và người đẹp Phạm Hương gây sốt khi đưa những nhận định khác với suy nghĩ của số đông.Trong bài viết “Thói “cuồng” Hoa hậu của người Việt Nam - hay khi “tinh thần dân tộc” chỉ là một cái mác quá rẻ” của mình, Nguyễn Siêu đưa ra lý lẽ cho rằng thắng thua ở một cuộc thi Hoa hậu như thế này không quyết định điều gì liên quan đến thể diện dân tộc. Tính chất và quy mô tổ chức, thì Hoa hậu Hoàn vũ cũng chỉ là một cuộc thi tư nhân, chẳng khác gì cuộc thi Next Top Model.
Bài viết của nam sinh này ngay lập tức nhận được những luồng ý kiến khác nhau trên mạng xã hội Facebook.
Dưới đây là nội dung bài viết:

|
Nguyễn Siêu hiện là sinh viên năm ba ngành Truyền thông và Điện ảnh tại ĐH Vassar, New York. (Ảnh: Facebook nhân vật)
|
Chưa bao giờ truyền thông và cộng đồng mạng Việt Nam lại quan tâm nhiều tới một cuộc thi sắc đẹp như thế. Đâu đâu cũng thấy ủng hộ, kêu gọi, bình chọn cho Phạm Hương, với sự lặp lại của những cụm từ như “tinh thần dân tộc” hoặc “tự hào Việt Nam.” Còn mình chỉ thấy tất cả thật nực cười. Nực cười vì bây giờ khái niệm “tinh thần dân tộc” trở nên rẻ tiền như thế. Nực cười vì một đất nước kinh tế - giáo dục còn chưa ra đâu vào đâu, mà cái thứ người ta quan tâm nhất lại là cô Hoa hậu ấy hôm nay mặc váy gì.
1. Người Việt Nam đã mơ về chiếc vương miện Hoa hậu Hoàn vũ hay Hoa hậu Thế giới từ lâu lắm rồi; mỗi năm lại cập nhật xem đại diện lần này vào top mấy, có đạt kỉ lục gì không, cứ như đây là một cuộc thi khách quan mang tính toàn cầu, do một nhà cầm quyền tối thượng đứng ra tổ chức. Người ta có bao giờ nghĩ đến việc những cuộc thi thế này là sản phẩm của những tập đoàn tư nhân, cũng đều do con người đứng ra đặt quy định, chấm điểm và trao giải? Hoa hậu Hoàn vũ từng là của NBC và Donald Trump, giờ là của WME/IMG, không phải một Chúa Trời quyền lực nào có quyền quyết định xem đất nước nào đẹp hơn đất nước nào, con người nào đẹp hơn con người nào. Và đã là do những tập đoàn tư nhân tổ chức, do con người đứng sau, thì Hoa hậu cũng chỉ là một cuộc thi mang tính chủ quan. Định nghĩa trên Wikipedia của Miss Universe là “one of the most publicized beauty contests in the world” – một trong những cuộc thi được “quảng bá” rộng nhất, chứ không phải “lớn” nhất, càng không phải QUAN TRỌNG nhất. Ấy thế mà buồn cười, người ta cứ nghĩ có được chiếc vương miện ấy là trở thành bá chủ thế giới luôn rồi.
 |
Phạm Hương áp đảo về mặt truyền thông trong hơn 3 tuần thi Hoa hậu Hoàn vũ. (Ảnh: VietNamNet)
|
2. Và vì Hoa hậu Hoàn vũ chỉ là sản phẩm của những công ty, tập đoàn tư nhân như WME/IMG, thì về cơ bản, nó cũng chỉ là một trò chơi không hơn không kém, chỉ là một reality show giống như Next Top Model với những tiêu chí khác mà thôi. Tại sao ư?
- Nếu ai theo dõi kĩ, thì sẽ thấy Miss Universe là một công cụ hoàn hảo để quảng cáo sản phẩm thương mại. Phần thi swimsuit một phần để phô hình thể, để thi thố, một phần là để quảng cáo cho thương hiệu swimsuit Yamamay và thương hiệu giày Chinese Laundry. Không tin? Hãy lên website Miss Universe để thấy tên những thương hiệu này tràn ngập caption album ảnh. Cuộc thi nhằm “tôn vinh vẻ đẹp,” hay chỉ dùng họ để làm mẫu quảng cáo? Khác gì Next Top Model, một chương trình đặt product placement làm trung tâm?
- Đặc điểm của những reality show như Next Top Model là khai thác những câu chuyện đời tư dễ gây mủi lòng, ví như concept “vịt hoá thiên nga” mà VNTM áp dụng suốt mấy mùa không chán. Năm nay, Miss Australia – top 10 - nhận được sự chú ý của truyền thông (tới cả Daily Mail) vì đã từng là một người tị nạn, cùng câu chuyện vượt khó hoà nhập với đất nước mới. Đến vòng ứng xử Top 5, câu hỏi dành cho Miss France cũng về chính trải nghiệm của cô với vụ nổ bom Paris ngay tháng trước. Kể cả vẻ đẹp có “bình thường,” nhưng câu chuyện thú vị, thì vẫn có thể tằng tằng đi tiếp. Nghe giống Next Top Model chứ?
- Một reality show thì không thể thiếu yếu tố gây sốc. Màn trao nhầm vương miện năm nay đã cũ rồi, chỉ là sự học đòi của chung kết Australia’s Next Top Model năm 2010 mà thôi.
Về cơ bản, cũng chỉ là giải trí. Thế mà ở cái đất này, giải trí nhảy lên trước cả công việc, cả những lĩnh vực như chính trị, khoa học, giáo dục. Giống như, chưa làm việc mà đã muốn nghỉ ngơi vậy đó. Cuộc thi này chung quy cũng chỉ là một công cụ nữa của sự thương mại hoá, của chủ nghĩa tư bản. Ấy thế mà mấy nhà yêu nước sao tung hô nhiều ghê!
 |
|
3. Điều duy nhất mình nhớ trong chương trình tiếng Anh phổ thông là một bài đọc trong sách Tiếng Anh 6, nói về tại sao những cuộc thi Hoa hậu rất anti-feminist, đi ngược với bình đẳng giới. Vì sao ư? Vì cái mác của nó là “tôn vinh vẻ đẹp phụ nữ,” nhưng thực tế thì dùng cơ thể phụ nữ, phô trương ra trước màn ảnh để thoả mãn con mắt đàn ông. Đêm nay, chính MC Steve Harvey khi giới thiệu phần thi swimsuit đã nói, đại khái “Đây là phần thi mà đàn ông rất mong chờ.” Camera lướt từ dưới lên trên, sao cho từng mảng da thịt và đường cong phô ra hết sức có thể (xem “the male gaze”). Phần thi trang phục dân tộc thì gần hết là để lộ da thịt, có khác nào Victoria’s Secrets Fashion Show đâu. “Tôn vinh vẻ đẹp phụ nữ” hay là phô diễn cơ thể cho những ánh mắt tà dâm? Nực cười.
Từ đầu, chính khái niệm “cuộc thi sắc đẹp” đã có vấn đề. Ai quyết định người này đẹp hơn người khác? Ai quyết định vẻ đẹp hoang dại kiểu Nam Mỹ đẹp hơn vẻ đẹp kín đáo kiểu Á Đông? Ban giám khảo các cuộc thi Hoa hậu, vốn mang định kiến sẵn trong “thẩm mĩ” của họ, sẽ chấm điểm từng cô Hoa hậu một như một món đồ. Lúc đầu, khi người ta ca tụng Phạm Hương là mang vẻ đẹp “Tây Tây,” mình đã thấy buồn cười. Hoa hậu của một nền văn hoá lại đại diện cho vẻ đẹp của một nền văn hoá khác. Tất cả chỉ để đi thi một cuộc thi rẻ tiền. Đây là tại sao văn hoá Việt Nam ngày càng hao mòn, vì người ta đã không biết chuộng bản sắc dân tộc, lại còn sính ngoại, hám những cái “Tây Tây” như thế.
Một đất nước quá bị ám ảnh bởi vẻ ngoài! Những cuộc thi thế này sẽ dễ làm cho người ta tự ti về ngoại hình, dẫn đến mong muốn sửa mặt, sửa mũi, sửa cằm. Rồi còn đâu những thứ tự nhiên? Rồi còn ai thèm quan tâm tới cái gọi là NHÂN CÁCH hay TRÍ TUỆ? Thử hỏi xem ở Việt Nam có bao nhiêu kẻ chụp ảnh lên mạng xã hội thì lung linh, nhưng bên ngoài lối sống chẳng ra gì? Thử cho vốn kiến thức của HHVN 2014 Nguyễn Cao K. D. đi trả lời mấy câu hỏi tối nay, xem em ấy mấp máy được bao nhiêu câu?
4. Tinh thần dân tộc ư? Tinh thần dân tộc để vote cho Phạm Hương, rồi giả như Phạm Hương đoạt giải, Việt Nam sẽ được gì? Có người bảo sẽ làm rạng danh quê nhà – nói thật nhé, chẳng ai quan tâm mấy cuộc thi này đâu, trừ người Việt Nam với Philippines ra. Vì đơn giản nó chỉ là một dạng reality show thôi mà. Rồi người ta bảo Phạm Hương được giải thì sẽ phát triển du lịch, cứ như là chỉ cần sức của một người thì tiền ào ào đổ vào Việt Nam vậy đó. Nhìn xem có ai đi du lịch Venezuela không?
Tinh thần dân tộc? Hay chỉ là một cái mác mĩ miều cho thói tôn thờ Hoa hậu ở cái đất này! Tinh một chút cũng nhận ra Phạm Hương chạy PR ở Việt Nam rất bài bản nhé – đầu tiên tung ra thiết kế cái mấn, rồi sau đó dần tung ra hai bộ áo dài, rồi dần dần là Dạ cổ hoài lang, rồi trang phục dạ hội. Bài bản quá! Phạm Hương đi thi đoạt giải là phụ thôi, chứ những cái Phạm Hương cần có đã có hết rồi. Ai cũng thấy Phạm Hương mỗi ngày trên News Feed. Tiền catse của Phạm Hương chắc một đêm nhảy lên trời. Mà lãnh địa của chị là Việt Nam chứ đâu phải thế giới, thế nên tất nhiên chị đã thành công. Tất cả tinh thần dân tộc cuối cùng chỉ rót vào túi tiền của một người mà thôi. Đúng là ở Việt Nam, Hoa hậu cũng là một nghề. Lại nói lạc sang người khác, nhưng chẳng biết em K.D. làm được gì với “cương vị” Hoa hậu trong một năm vừa rồi, cơ mà chạy sự kiện thì “nghề” quá rồi.
Và cũng thật buồn cười, ngày thi Bán kết Hoa hậu Hoàn vũ trùng với ngày xét xử vụ án thảm sát 6 người ở Bình Phước, thế mà hôm ấy, ai ai cũng chỉ nói về cái dáng “Mình Xà” của Phạm Hương. Cứ thế này thì Việt Nam sẽ trở thành cường quốc sắc đẹp nhanh thôi, còn cái sắc đẹp ấy có mài ra thành lẽ phải, thành văn minh, thành kiến thức, văn hoá sống được hay không,
Tôi thách.
Văn Chung
" alt="Du học sinh Mỹ đả kích 'thói cuồng' hoa hậu của người Việt"/>
Du học sinh Mỹ đả kích 'thói cuồng' hoa hậu của người Việt
Tiến sĩ Nguyễn Trọng Hoàn, sinh năm 1963, là Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục Trung học (Bộ GD-ĐT), nguyên giảng viên khoa Ngữ văn, Trường ĐH Sư phạm Hà Nội 2.
Lễ viếng được tổ chức vào hồi 13h30’ ngày 4/5/2020 tại Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội.Lễ truy điệu và đưa tang vào hồi 14h45’ cùng ngày; hỏa táng tại Đài hóa thân hoàn vũ Văn Điển, Thanh Trì, Hà Nội.
 |
Nhà giáo Nguyễn Trọng Hoàn, Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục Trung học (Bộ GD-ĐT) qua đời |
Không chỉ là một nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục, TS Nguyễn Trọng Hoàn cũng được biết đến là một nhà thơ.
Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, ông tham gia giảng dạy, làm công tác quản lý giáo dục, đồng thời sáng tác thơ, văn xuôi, viết kịch bản phim, nghiên cứu phê bình văn học...
Thơ Nguyễn Trọng Hoàn trữ tình, tinh tế và duy mỹ. Ông có nhiều bài thơ hay gắn với những địa danh cụ thể, chứng tỏ sức đi, sức viết với ý thức nghề nghiệp cao.
Những tác phẩm của ông như: "Sắc cỏ tình yêu" (1990), "Và em khi ấy" (1994), "Thả diều" (1997), "Huyền cầm" (1998), "Gió và nhớ" (1999), "Màu áo thuở ban đầu" (2000), "Ngẫu cảm" (2002), "Tam ca" (2007), "Cánh diều khao khát" (2012), "Bến quê" (2012), "Năng lượng của sự có mặt" (2016) và tác phẩm phê bình văn học có tên "Năng lượng của văn chương" (2018)...
Ông cũng từng đoạt nhiều giải thưởng văn chương như: Giải A về thơ cuộc thi sáng tác văn học đề tài nhà trường (1989), Giải thưởng cuộc thi Thơ hay về biển (1991), Giải thưởng thơ cuộc thi sáng tác văn học cho trẻ em (1997), Giải thưởng thơ Tài hoa trẻ (1999).
Thanh Hùng

Tác giả bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” qua đời
- Với bao thế hệ học trò, “Mẹ vắng nhà ngày bão” đã trở thành bài thơ “nằm lòng”, gắn liền với tên tuổi của NGƯT - nhà thơ Đặng Hiển. Thế nhưng, tác giả của bài thơ ấy vừa qua đời ở tuổi 82 do lâm trọng bệnh.
" alt="Tác giả bài thơ 'Tạm biệt búp bê' qua đời"/>
Tác giả bài thơ 'Tạm biệt búp bê' qua đời

Không chỉ ôm hàng trăm tỷ đồng của CTX Holdings, Mỹ Phát còn kiếm tiền phi pháp trên chính tài sản của khách hàng.LTS: Với chủ đề “Thực hiện Hiến pháp và pháp luật góp phần xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa; bảo vệ quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân”, các hoạt động hưởng ứng Ngày Pháp luật 2015 được tập trung trong hai tháng, bắt đầu từ ngày 1/10 đến ngày 31/11, trong đó cao điểm trong tuần lễ từ ngày 2-9/11. Báo VietNamNet hưởng ứng Ngày pháp luật Việt Nam bằng loạt bài về giải pháp cho những vụ án kéo dài, góp phần tạo dựng lòng tin của nhân dân vào một nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.
Từ việc nhận tiền rồi "lờ" luôn CTX Holdings...
Như VietNamNet đã thông tin, tranh chấp về hợp đồng mua bán các căn hộ, villa tại dự án Olalani bắt đầu khi vào năm 2009, Công ty CP Mỹ Phát – chủ đầu tư có chào bán các villa và căn hộ nằm trong dự án khu nghỉ dưỡng Olalani cho Tổng công ty Cổ phần đầu tư xây dựng và thương mại Việt Nam (CTX Holdings) với tổng giá trị hợp đồng khoảng 230 tỷ đồng.
Theo quy định tại Hợp đồng thì thời hạn bàn giao villa là trước ngày 30/10/2009 và thời hạn bàn giao căn hộ cuối cùng là trước ngày 31/5/2010.
Tuy nhiên, khi dự án bắt đầu bị chậm bàn giao cũng là lúc Công ty Mỹ Phát “lờ” luôn CTX Holdings. Ngày 25/09/2013, Công ty Mỹ Phát mới có thông báo về việc bàn giao tài sản và yêu cầu CTX Holdings thanh toán nốt 5% giá trị còn lại của hợp đồng. Nhưng khi hai bên kiểm tra hiện trạng để ký biên bản bàn giao, phía CTX Holdings mới phát hiện, nhiều căn hộ không đạt tiêu chuẩn theo điều kiện hợp đồng đã ký kết.
Không chỉ dừng lại ở đó, một thực tế đáng lo ngại là phía công ty Mỹ Phát đã ngang nhiên mang chính tài sản đã bán cho CTX Holdings ra để kinh doanh từ tháng 7/2013. Không chỉ ôm hàng trăm tỷ đồng của CTX Holdings, Mỹ Phát còn kiếm tiền phi pháp trên chính tài sản của khách hàng.
 |
“Chúng tôi chỉ đòi Mỹ Phát thực hiện đúng như hợp đồng ký kết. Không có gì hơn cả” |
...đến việc trốn ra tòa
Tại phiên tòa ngày 18/6/2014, bị đơn Mỹ Phát đã thừa nhận việc chậm bàn giao 57 căn hộ và 2 villa cho CTX Holdings. Phía Mỹ Phát cho rằng, việc chậm bàn giao là do ảnh hưởng thiên tai liên tục nên triển khai dự án chậm.
Trong khi đó dù đã thanh toán đến 220 tỷ theo đúng Hợp đồng nhưng Công ty Mỹ Phát không giữ đúng cam kết, vi phạm nghiêm trọng các điều khoản của hợp đồng, không bàn giao tài sản đúng thời hạn, gây thiệt hại vô cùng to lớn về kinh tế và uy tín đối với CTX.
Vì vậy, CTX Holdings đã có đơn khởi kiện gửi Tòa án nhân dân Thành phố Đà Nẵng yêu cầu Công ty Cổ phần Mỹ Phát trả cho CTX Holdings toàn bộ tài sản và bồi thường thiệt hại theo đúng hợp đồng đã ký kết. Ước tính tổng số tiền Công ty Mỹ Phát sẽ phải trả cho CTX Holdings nếu thua kiện lên đến 200 tỷ đồng.
Tuy nhiên, điều đáng nói là án sơ thẩm và phúc thẩm đã tuyên, phần thắng đã thuộc về nguyên đơn nhưng đến nay CTX Holdings lại lâm vào cảnh Đằng đẵng chờ toà, đương sự vái tứ phương. Sau khi bản án phúc thẩm có hiệu lực thi hành, ngày 29/05/2015 Tòa án nhân dân tối cao ra Quyết định kháng nghị, đề nghị Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao xét xử theo thủ tục giám đốc thẩm, tạm đình chỉ thi hành bản án kinh doanh thương mại phúc thẩm ngày 08/01/2015 của Tòa phúc thẩm cho đến khi có quyết định giám đốc thẩm của Hội đồng thẩm phán.
Cũng phải nói thêm rằng, trước đó Tòa án nhân dân TP Đà Nẵng đã có quyết định đưa vụ án ra xét xử lần đầu ngày 22/4/2014. Tuy nhiên, phía Công ty Mỹ Phát đã xin hoãn. Vì vậy, vụ kiện này sẽ chính thức được xử lần 2 vào ngày 22/5/2014.
Đến ngày 22/5, Mỹ Phát tiếp tục sử dụng “thủ thuật” để né tránh pháp luật kéo dài vụ kiện. Mỹ Phát đã được mời 3 lần ra tòa sơ thẩm, 3 lần mời ra tòa phúc thẩm.
Thông tin tìm hiểu của PV VietNamNet, ngày 21/1/2014, CTX Holdings có công văn đề nghị Công ty Mỹ Phát bàn giao đầy đủ chìa khóa của 57 căn hộ và 2 villa tại dự án Olalani. Tuy nhiên, phía Công ty Mỹ Phát vẫn tiếp tục từ chối cùng lý do: đến nay do tòa án vẫn chưa phân định về vụ khiếu kiện của Quý Công ty đối với Công ty Cổ phần Mỹ Phát, chính vì vậy việc bàn giao sẽ được thực hiện khi tất cả các vấn đề nêu trên được giải quyết. Và việc thanh lý 2 hợp đồng và bàn giao chìa khóa của 57 căn hộ và 2 villa là chưa thể thực hiện vào lúc này.
Tiếp đó, ngày 10/9/2015, CTX Holdings tiếp tục gửi công văn về việc bàn giao, phía Công ty Mỹ Phát có công văn phản hồi. Trong đó, Công ty Mỹ Phát nêu: Hiện nay vụ án đang được tòa án có thẩm quyền thụ lý, giải quyết theo quy định của pháp luật.
Do vậy các vấn đề liên quan đến việc “kiện tranh chấp hợp đồng chuyển nhượng các căn hộ và villa – Dự án Olalani” phải chờ sự phán quyết của cơ quan tòa án.
Với câu trả lời của Công ty Mỹ Phát, phải chăng, nội dung tạm đình chỉ thi hành án trong Quyết định kháng nghị đã tạo cơ sở cho Công ty Mỹ Phát công nhiên chiếm giữ tài sản của CTX Holdings để kinh doanh kiếm lời, mặc dù chính Quyết định kháng nghị đã khẳng định việc Mỹ Phát phải bàn giao tài sản cho CTX là đúng?
VietNamNet sẽ tiếp tục theo dõi sự việc và có thông tin sớm nhất đến bạn đọc.
Trao đổi với PV VietNamNet về tranh chấp kéo dài giữa CTX Holdings và Công ty Mỹ Phát, ông Nguyễn Hưng – Tổng Giám đốc CTX Holdings nêu rõ quan điểm của CTX Holdings: “Chúng tôi chỉ đòi Mỹ Phát thực hiện đúng như hợp đồng ký kết. Không có gì hơn cả”. |
Phong Vân
Khi doanh nghiệp xin được ra tòa" alt="Vụ Olalani Đà Nẵng: Bị đơn dùng mánh khoé né pháp luật"/>
Vụ Olalani Đà Nẵng: Bị đơn dùng mánh khoé né pháp luật