
Vào mùa hè năm 1985, có một tên sát nhân đã gây ra nỗi sợ hãi cho người dân bang Kentucky (Mỹ). Tôi ác của hắn bắt đầu với việc bắt cóc, sát hại cô gái 17 tuổi xinh đẹp Sharon Faye Smith ngay trước cửa nhà. Sau những màn thách thức cảnh sát, cuối cùng tên sát nhân cũng bị lật tẩy bởi một chi tiết không thể ngờ tới.
Bản di chúc do chính tay Sharon Faye Smith viết được gửi đến cho gia đình cô.
Tên sát nhân xảo quyệt
Khi kẻ bắt cóc gọi điện tới khẳng định Sharon Faye Smith vẫn khỏe mạnh và thông báo hắn sẽ thả cô sớm, gia đình Smith đã nhen nhóm hy vọng con gái họ còn sống quay về.
Năm ngày kể từ khi Smith biến mất, kẻ bắt cóc lại gọi điện thoại cho mẹ và chị gái cô. Sáng hôm sau, hắn tiếp tục gọi điện thoại một lần nữa. Lần này, hắn để lại chỉ dẫn đi đến một ngôi nhà. Gia đình Smith đã rất mừng vì nghĩ rằng tên bắt cóc đã thực hiện đúng lời hứa. Thế nhưng, mọi hy vọng của họ đã sụp đổ hoàn toàn. Khi cảnh sát đến, họ tìm thấy xác của Smith đã phân hủy, trên người mặc bộ quần áo lần cuối cùng được nhìn thấy.
Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, cô gái chết vì ngạt thở chỉ khoảng 12 tiếng sau khi bị bắt cóc. Cảnh sát tin rằng những hành động vừa qua của kẻ bắt cóc chỉ nhằm kéo dài thời gian để xác chết phân hủy và như vậy, các bằng chứng sẽ bị xóa đi, gây khó dễ cho quá trình điều tra vụ án. Cảnh sát biết rằng họ đang phải đối phó với tên sát nhân xảo quyệt.
Ngay sau khi nhận được cuộc gọi đầu tiên của kẻ bắt cóc, cảnh sát đã bắt đầu tập trung phân tích. Họ cho rằng chất giọng khá thô và trầm này thuộc về một người đàn ông trẻ, có học thức. Do giọng nói đã bị bóp méo bằng thiết bị điều chỉnh tốc độ âm thanh, cảnh sát kết luận rằng người này có khả năng hiểu biết về lĩnh vực điện tử.
Với cuộc gọi thứ hai, cảnh sát đã lần ra được địa điểm của kẻ phạm tội. Hắn ta đã sử dụng một buồng điện thoại công cộng ở trung tâm Lexington để gọi đến cho gia đình Smith. Tuy nhiên, do công nghệ những năm 80 còn nhiều hạn chế nên để lần theo và đến được địa điểm gọi điện, cảnh sát phải mất ít nhất 15 phút nên khi họ đến nơi, kẻ bắt cóc đã rời khỏi đó. Tất cả các cuộc gọi đều được hắn lên kịch bản kỹ lưỡng.
Vụ án mạng thứ hai
Sau đám tang của Sharon Smith, tên bắt cóc gọi điện một lần nữa thách thức gia đình nạn nhân và cảnh sát. Hắn mô tả việc gây án, rằng đã dùng súng uy hiếp, bắt cóc, cưỡng hiếp và cuốn băng dính lên đầu khiến Sharon ngạt thở. Gia đình Smith tuy rất đau khổ trước cái chết khủng khiếp của con gái mình nhưng vẫn cố gắng nghe hết, hy vọng có thể giúp ích cho cuộc điều tra. Tuy nhiên, điều này vẫn không đem lại nhiều kết quả.
Ngày 14/6/1985, vài tuần sau cái chết của Smith, tên sát nhân lại gọi đến một lần nữa. Tuy nhiên lần này, hắn không còn nhắc đến nữ sinh 17 tuổi nữa mà nhắc đến một cái tên khác là Debra May Helmick.
Cảnh sát nhanh chóng tìm ra Debra May Helmick là một cô bé 10 tuổi. Hàng xóm nhìn thấy một chiếc ô tô lạ đột ngột dừng lại, một người đàn ông bước xuống và nhanh chóng kéo Helmick lên xe khi cô bé đang chơi cùng vài đứa trẻ khác rồi phóng đi. Tất cả diễn ra quá nhanh khiến không ai kịp phản ứng.
Tương tự với Sharon, kẻ bắt cóc cũng đưa ra một địa chỉ và khi cảnh sát tới họ cũng chỉ tìm thấy xác cô bé đã phân hủy nhiều ngày. Do gia đình bé Debra không có điện thoại nên vụ án này không có manh mối để điều tra. Các nhà điều tra nhận ra họ đang phải đối mặt với một kẻ giết người hàng loạt thích trêu đùa cảnh sát.
Dựa vào các nghiên cứu tội phạm, các nhà điều tra đoán rằng thủ phạm có thể là người bị rối loạn hành vi, nghiện rượu nặng, rất hào hứng khi nói về chuyện giết người. Tuy nhiên, những suy đoán về thủ phạm chỉ dừng lại tại đó khiến cuộc điều tra rơi vào bế tắc cho đến khi cảnh sát tìm thấy một manh mối vô cùng quan trọng.
(Còn nữa)

32 ngày cách ly ở Campuchia và Sài Gòn của em bé 10 tháng tuổi
Lần thứ nhất, New New cách ly cùng mẹ ở Campuchia 15 ngày. Trở về Sài Gòn, em cùng mẹ đến KTX Đại học Quốc gia TP.HCM cách ly 17 ngày nữa.
" alt="Bản di chúc bí ẩn của thiếu nữ xinh đẹp bị bắt cóc: Cái chết đau đớn"/>
Bản di chúc bí ẩn của thiếu nữ xinh đẹp bị bắt cóc: Cái chết đau đớn
Polina hiện sống ở thành phố Saint Petersburg, Nga.Cô có một chiếc xe hơi đã có tuổi đời 10 năm và suốt ngày phải sửa chữa. Trong một lần về quê sinh nhật mẹ, chiếc xe lại hỏng giữa đường và cô đã bỏ lỡ mất phần quan trọng nhất của bữa tiệc.
Năm 2018, cô đặt mục tiêu sẽ mua một chiếc xe hơi mới với giá 20.000 USD. Và để có số tiền đó trong vòng 1,5 năm, Polina đã lên kế hoạch tiết kiệm khoảng 1.000 USD/ tháng.
Dưới đây là những chia sẻ của cô trong việc từ bỏ một số thói quen lãng phí để có đủ tiền mua chiếc xe trong mơ.
 |
Polina đặt ra mục tiêu mua chiếc ô tô mới trong vòng 1,5 năm |
Để đạt được mục tiêu tài chính, chúng ta cần phải biết rằng mình có bao nhiêu tiền.
Cách đây 2 năm, tôi không biết mỗi tháng gia đình mình đã tiêu bao nhiêu tiền cho việc mua sắm. Chúng tôi luôn có những khoản mua sắm không có trong kế hoạch. Nếu chúng tôi muốn thứ gì đó, chúng tôi sẽ mua ngay mà không do dự.
Kể từ khi đặt mục tiêu, tôi bắt đầu ghi ra tất cả chi tiêu hằng ngày vào một cuốn sổ. Tôi chia chúng thành 4 mục như sau:
- Những khoản phí bắt buộc: nhà ở, cước điện thoại, Internet
- Nhu yếu phẩm: Đồ ăn, chất tẩy rửa, thức ăn động vật, các sản phẩm tự chăm sóc
- Giải trí: Gặp gỡ bạn bè, thăm bảo tàng, cà phê, giao đồ ăn
- Phát sinh: Thuốc men, sửa chữa
Tôi dành ra 1 tháng để xem xét mình đã chi tiền cho những thứ gì. Khi phải ghi chép các khoản chi tiêu, chúng tôi buộc mình phải suy nghĩ trước khi mua sắm, rằng mình có thực sự cần nó không.
Điều quan trọng trong quá trình tiết kiệm tiền là không làm giảm đi chất lượng cuộc sống của bạn, bởi vì đó sẽ là việc mà chúng ta thực hiện lâu dài.
Dưới đây là những thói quen xấu mà tôi đã từ bỏ:
1. Tiêu hết toàn bộ thu nhập
Tôi đặt ra một quy định mới là ‘trả lương cho chính mình’ bằng cách đăng ký tài khoản tiết kiệm tự động. Mỗi tháng ngân hàng sẽ tự động chuyển 300 USD từ tiền lương vào tài khoản tiết kiệm online của tôi. Số tiền không chỉ được tiết kiệm mà còn nhận được lãi suất. Động lực lớn nhất để tôi làm được việc này là nếu tôi rút tiền, lãi suất sẽ có không đồng nào.
Để làm cho việc ‘chia tay’ số tiền này trở nên dễ dàng hơn, tôi đã tưởng tượng rằng mình đang trả một khoản vay để mua chiếc xe. Cuối cùng, tôi đã tiết kiệm được khoảng 6.000 USD từ nguồn này, trong đó 200 USD là tiền lãi.
2. Bỏ qua cơ hội tiết kiệm tiền từ những chi phí bắt buộc
Tôi luôn nghĩ rằng các tiện ích công cộng vô cùng đắt đỏ, nhưng hoá ra bạn có thể giảm các hoá đơn đó. Ngoài việc lắp đặt đồng hồ nước và điện, thay thế tất cả bóng đèn ánh sáng trắng bằng đèn LED và tạo thói quen tắt nước khi không sử dụng, chúng tôi cũng làm những cách sau:
- Sử dụng đèn phụ thay cho đèn chính vào buổi tối
- Dùng máy rửa bát và máy giặt sau 11 giờ tối (rẻ hơn so với buổi chiều)
- Chọn chế độ giặt với nhiệt độ thấp hơn
Nhờ những thói quen này, chúng tôi tiết kiệm được khoảng 20-30 USD/ tháng. Sau 1,5 năm, chúng tôi tiết kiệm được khoảng 500 USD từ khoản này.
3. Không kiểm tra tài khoản hằng ngày
Tôi bắt đầu kiểm tra tiền mặt và thẻ hằng ngày. Điều đó có nghĩa là nếu có thêm một khoản tiền lẻ vào cuối ngày, tôi sẽ gửi nó tới tài khoản tiết kiệm. Ví dụ như nếu trong thẻ có 186 USD, tôi sẽ chuyển 6 USD sang tài khoản tiết kiệm. Trong vòng 1 tháng, tôi tiết kiệm được khoảng 70-100 USD.
Tôi cũng làm tương tự với tiền mặt. Trong 1,5 năm, chúng tôi đã tiết kiệm được khoảng 1.200 USD từ khoản này.
4. Ăn ngoài thường xuyên
Tôi bắt đầu sơ chế đồ ăn từ trước để chuẩn bị đủ đồ cho cả tuần. Trước đó, tôi không có nhiều thời gian để nấu ăn nên tôi thường gọi đồ ăn ở ngoài, ra quán ăn hoặc mua mang về.
Cách này giúp chúng tôi tiết kiệm khoảng 100 USD/ tháng, tức là 1.800 USD trong vòng 1,5 năm. Và nó lại còn có tác động tích cực tới cách mà chúng tôi dành thời gian giải trí.
Vì không đến nhà hàng và quán cà phê nữa nên chúng tôi bắt đầu đi bộ và dành nhiều thời gian ở ngoài trời hơn.
Chúng tôi cũng thường xuyên mua đồ theo lố để có giá rẻ hơn. Tôi cũng chọn loại hoa quả bán theo cân thay vì hoa quả đóng hộp sẵn vì loại này rẻ hơn nhiều.
Sau 1,5 năm, chúng tôi tiết kiệm được 1.300 USD từ khoản này.
5. Không sử dụng các khoản ưu đãi từ ngân hàng
Tôi có tất cả 5 thẻ ngân hàng khác nhau. Trong đó có một ngân hàng có chiết khấu lại tiền mặt cho những sản phẩm và dịch vụ tôi sử dụng thường xuyên nhất. Một ngân hàng khác thì chiết khấu cho chi phí đi cà phê và nhà hàng. Tôi đã xoay sở để được nhận một số tiền chiết khấu đáng kể.
Tôi còn dùng một chiếc thẻ khác để thanh toán bảo hiểm du lịch hằng năm miễn phí, chiết khấu vé máy bay, trả học phí lớp nhảy, giảm giá vé xem phim.
6. Không xem xét các lựa chọn rẻ hơn
Tôi gần như dừng trang điểm và sử dụng nước hoa. Tôi cũng thay thế các sản phẩm đắt tiền bằng những sản phẩm rẻ hơn. Trong 1,5 năm, tôi đã tiết kiệm được 700 USD cho danh mục này.
Tôi thậm chí còn tiết kiệm được nhiều hơn khi dừng mua quần áo mới, ngoại trừ đồ lót.
Cuộc sống thật buồn tẻ khi không được mua sắm nên thỉnh thoảng tôi vẫn đi ngó nghiêng nhưng không mua gì.
Một lần, tôi thích mê một chiếc váy trong cửa hàng. Tôi mất ngủ vì nó, nên một thời gian sau tôi đã ghé qua để thử nó. Nhưng sau khi thử, tôi nhận ra đó là một chiếc váy rất đơn giản.
Trước kia, bà ngoại đã dạy tôi cách sử dụng máy may và đó là dịp tốt để tôi thử kỹ năng của mình. Cuối cùng, một chiếc váy mới ra đời nhờ sự hỗ trợ của chiếc đai lưng và mảnh vải voan rèm cửa với giá 0 đồng.
Tôi ngừng buồn bã vì không được đi mua sắm bởi vì tôi đã tìm thấy niềm vui từ việc trao đổi quần áo với bạn bè và trao đổi trên mạng. Theo tính toán, tôi tiết kiệm được khoảng 1.200 USD trong vòng 1,5 năm.
7. Không tìm cách kiếm tiền bằng sở thích của mình
Tiết kiệm các sản phẩm chăm sóc cá nhân khiến tôi phải tự làm mỹ phẩm như kem dưỡng da và xà phòng. Làm xà phòng thảo mộc trở thành sở thích của tôi và tôi bắt đầu tặng nó cho bạn bè.
Một ngày đẹp trời, tôi đăng hình ảnh của mình lên mạng để bán. Tôi nhận được đơn hàng đầu tiên sau vài ngày và con số đó cứ tăng dần lên. Đó là cách mà sở thích đã mang lại cho tôi 200 USD/ tháng.
8. Cho phép mình mất tiền cho những thứ không đáng
Trước đó, cứ trung bình 2 tháng tôi lại mất 25 USD cho một vé phạt vượt quá tốc độ. Bây giờ, số tiền này không còn nữa.
Tôi cũng bắt đầu đổ xăng ở những trạm không đông đúc (ở đó rẻ hơn) và thường xuyên sử dụng thẻ quà tặng của các trạm xăng đó. Tôi tiết kiệm được khoảng 100 USD.
9. Giữ những món đồ không cần thiết trong nhà
Khi đã tiết kiệm đủ tiền cho mục tiêu của mình, tôi bắt đầu dọn dẹp lại căn hộ và bán những món đồ cũ không dùng tới. Hoá ra có những người cần chiếc máy hút bụi, chiếc điện thoại cố định, một cái bàn ủi và ngôi nhà dành cho mèo mà thú cưng của tôi không còn thích thú.
Chúng tôi còn bán cả đồ nội thất cũ, những bức tranh và vật liệu xây dựng cũ.
Tất cả những món đồ cũ mang về thêm 500 USD nữa.
Vào hạn cuối đặt mục tiêu, tôi đã tiết kiệm được 18.000 USD. Cộng với tiền bán chiếc xe cũ, tôi đã mua được chiếc xe mơ ước.

Tổng thu nhập có 20 triệu mà vợ cứ đòi mua nhà Sài Gòn
Thấy bạn bè, đồng nghiệp đều có nhà thành phố, vợ tôi nóng lòng muốn mua mà không nghĩ đến tài chính gia đình mình như thế nào.
" alt="Cô gái làm những việc này để mua được ô tô sau 1,5 năm"/>
Cô gái làm những việc này để mua được ô tô sau 1,5 năm