Chương trình bắt đầu với bản Giao hưởng số 73 giọng Rê trưởng “Cuộc đi săn” của Joseph Haydn, khơi dậy tinh thần sôi động và niềm vui thuần khiết. Tiếp nối là màn trình diễn độc tấu cello của Péter Somodari, một nghệ sĩ sở hữu tài năng thiên phú và phong cách trình diễn truyền cảm. Tiếng đàn của anh như kể một câu chuyện cảm xúc, lúc dịu dàng, lúc mãnh liệt, khiến khán giả không thể rời mắt.
Phần hai của chương trình mang đến tác phẩm Giao hưởng số 5 giọng Si giáng trưởng của Franz Schubert, tạo nên những phút giây thư thái và sâu lắng. Kết thúc đêm nhạc, bản waltz Thanh âm mùa xuân của Johann Strauss đã khuấy động không gian, mang đến một bầu không khí rực rỡ và tràn ngập niềm vui.
Với hơn 75 năm lịch sử, Dàn nhạc Thính phòng Vienna không chỉ mang đến âm nhạc, mà còn là sự hoàn mỹ trong từng chi tiết trình diễn. Nhạc trưởng Harald Krumpöck dẫn dắt các nhạc công bằng sự tinh tế và khả năng kết nối tuyệt vời, tạo nên một tổng thể đồng điệu và cảm xúc sâu sắc.
Péter Somodari - ngôi sao cello của đêm diễn - đã làm lay động trái tim khán giả qua từng nốt nhạc. Anh đã chứng minh rằng âm nhạc không chỉ là kỹ thuật mà còn là cầu nối tâm hồn.
The Vienna Concert một lần nữa khẳng định sức mạnh của âm nhạc trong việc kết nối con người và văn hóa. Việc Nhà hát Hồ Gươm đón tiếp những dàn nhạc hàng đầu thế giới không chỉ thúc đẩy giao lưu nghệ thuật mà còn mở ra cơ hội để khán giả Việt Nam tiếp cận tinh hoa âm nhạc châu Âu ngay tại quê nhà.
Hai đêm nhạc kết thúc, nhưng những cảm xúc và ký ức đẹp đẽ mà The Vienna Concert mang lại chắc chắn sẽ còn đọng lại mãi trong lòng người yêu nhạc Việt.
Ngọc Minh
" alt=""/>The Vienna ConcertNăm 2017, công ty tôi quyết định cho toàn bộ nhân viên làm việc từ xa. Có đồng nghiệp sang Mexico, người khác sang Philippines, châu Âu, một vài dọn về các tiểu bang chi phí thấp hơn California. Sau một tháng làm việc ở nhà, thấy buồn chán và ngột ngạt, tôi quyết định về Việt Nam sống thử ba tháng để vừa làm, vừa đi du lịch xuyên Việt. Dự định sau đó của tôi là sẽ chuyển đến Bali (Indonesia) hay Phuket (Thái Lan).
Sau một tuần ở Sài Gòn, trong chuyến đi theo bạn về quê ăn tiệc, tôi quen vợ tôi bây giờ. Vợ đang làm trong khu công nghiệp ở tỉnh. Tôi nhanh chóng thu gọn hành lý dọn về tỉnh để được ở gần người mình yêu. Mọi thứ diễn tiến nhanh, chúng tôi dọn vào sống chung. Tôi đề xuất thuê căn hộ, nhưng cô ấy từ chối vì quen ở khu nhà trọ, gần bạn bè cùng công ty vui hơn. Thế là tôi dọn vào nhà trọ.
Chỉ tốn khoảng một ngàn USD là căn phòng trọ thuê hơn một triệu đồng mỗi tháng của chúng tôi có đầy đủ tiện nghi. Chi tiêu ở tỉnh cũng quá rẻ, bữa sáng chỉ 15-20 nghìn, ly cà phê 20 nghìn là có internet, máy lạnh ngồi làm cả ngày hoặc mua cái sim 4G cũng chỉ 100 nghìn mỗi tháng thì giữa phố hay vùng quê cũng đều có thể bật máy tính lên làm việc ngay.
Chúng tôi cùng nhau đi du lịch nhiều nơi ở châu Á và xuyên Việt bằng xe máy - điều mà trước đây ở Mỹ, với hai tuần nghỉ phép mỗi năm, tôi khó mà làm được. Sau một năm, tôi vẫn còn dư tiền mua một căn hộ. Trước đó, tôi có cân nhắc rất nhiều về việc dọn về ở Sài Gòn, vì mỗi lần về đây chơi, tôi thấy nhộn nhịp, đông vui. Tuy nhiên, những điều tôi không thích như ngột ngạt, kẹt xe, đắt đỏ khiến tôi bỏ ý định đó. Nếu thích, tôi có thể lái xe về Sài Gòn chơi vài ngày rồi thôi. Thêm nữa là chi phí ở Sài Gòn quá cao, mỗi thứ một chút dồn lại sẽ đòi hỏi một thu nhập cao để sống thoải mái. Như vậy, tôi sẽ khó tiết kiệm để có dư.
>> Đằng sau lương 100 triệu của kỹ sư IT
Trong khi đó, ở tỉnh mặt bằng giá rẻ hơn, nhu yếu phẩm không cao cấp nhưng đủ dùng, ít bị hấp dẫn bởi sự hào nhoáng nên ít chi tiêu dư thừa. Hàng tháng, hai vợ chồng tôi chi tiêu trung bình khoảng 15 triệu cho ăn uống, tôi không nhậu nhẹt nên cũng không hao tốn gì thêm. Nhờ đó, tôi không bị áp lực gì nhiều về tài chính. Có lẽ do tình cách và kinh nghiệm hàng chục năm đi làm không dư ở Mỹ nên tôi chọn giảm nhu cầu, ít áp lực hơn là sống chốn đông vui nhưng lúc nào căng thẳng chuyện tiền bạc.
Thu nhập khoảng 250 triệu đồng mỗi tháng nên việc sống ở tỉnh giúp tôi nhanh chóng để dành được tiền. Cuối tuần rảnh rỗi, ngồi cà phê với nhóm bạn làm bất động sản, nên tôi cũng hiểu biết thêm về đầu tư. Tôi mua thêm được hai nền đất mặt tiền đường lớn để dành.
Hiện tại, tôi đang sống yên bình ở vùng quê cách Sài Gòn 100 km. Tôi mua miếng đất 2.000 m2, không xa chợ lắm, có điện và internet đầy đủ với giá gần một tỷ đồng. Tôi xây căn nhà 60 m2 với chỉ một phòng ngủ và một phòng ngồi làm việc, view cánh đồng, với chi phí chưa tới 500 triệu. Tôi không xây nhà rộng lãng phí, nhu cầu tới đâu tính tới đó và ở chật lại thấy ấm cúng hơn.
Rồi con gái chúng tôi cũng chào đời ở đây. Tuy chọn sống ở quê nhưng tôi luôn mua gói bảo hiểm y tế cho gia đình mình ở bệnh viện quốc tế. Do dịch mà đã hơn hai năm tôi chưa trở lại Mỹ. Nhưng nghĩ lại, tôi vẫn rất may mắn vì còn việc làm, có căn hộ cho thuê, còn số tiền hơn một tỷ đồng làm quỹ dự phòng và vẫn đều đặn gửi tiền trực tiếp làm từ thiện khi thấy một hoàn cảnh nào đó không may mắn.
Vì không quá đam mê nghề IT cộng với nghề này áp lực nhiều nên đã có nhiều lúc tôi muốn bỏ nghề, dù so với thu nhập chung ở Việt Nam là tương đối khá. Tuy nhiên, tôi cũng phải thừa nhận rằng mình rất biết ơn nghề này. Nghề IT là nghề hiếm hoi cho tôi cơ hội ngồi nhà tránh dịch vẫn kiếm ra tiền, làm ở Việt Nam lại được hưởng lương như ở Mỹ. Vì thế, các bạn trẻ nên đặt mục tiêu học tiếng Anh giao tiếp thành thạo, tự tin với người bản xứ thì cơ hội làm việc từ xa mà vẫn có thu nhập cao là hoàn toàn khả thi, nhất là sau đợt dịch này xu hướng chuyển đổi sang làm việc từ xa sẽ rất phổ biến.
>> Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net. Gửi bài tại đây.
" alt=""/>Kỹ sư IT lương 250 triệu bỏ phố về quê